TAM TAI LÀ GÌ VÀ CÁCH TÍNH TAM TAI CHO MƯỜI HAI CON GIÁP

Nhân dịp đầu xuân năm mới, mình xin được giải đáp một thắc mắc về tâm linh khá phổ biến cho mọi người, đó là về Tam tai và cách tính Tam tai cho mỗi con giáp.

TAM TAI LÀ GÌ?

Tam tai chính là tai họa trong 3 năm liên tiếp đối với mỗi tuổi. Theo quan niệm xa xưa truyền lại, trong một đời người, cứ 12 năm thì có 3 năm liên tiếp gặp hạn Tam tai.

Về cơ bản:

Năm đầu Tam tai: Không nên bắt đầu làm việc trọng đại

Năm giữa Tam tai: Không nên dừng việc đang tiến hành (vì thường sau đó tiếp tục dễ gặp trở ngại). Thông thường hạn ở năm giữa là nặng nhất.

Năm cuối Tam tai: Không nên kết thúc việc quan trọng vào đúng năm này.

Cắt nghĩa từ “Tam tai”:

Tam: Ba, số 3, thứ 3.

Tai: Tai họa, họa hại.

Tam tai là ba tai họa gồm: Hỏa tai, Thủy tai, Phong tai.

Hỏa tai là tai họa do lửa cháy, như cháy nhà, cháy rừng.

Thủy tai là tai họa do nước gây ra, như lũ lụt, sóng thần.

Phong tai là tai họa do gió gây ra, như bão, lốc.

Khi vào vận Tam tai thì hay khốn đốn, trắc trở, vất vả. Đặc biệt là khi cả vợ chồng cùng nằm trong tam hợp tuổi nói trên vì đôi bên đều phải mệt mỏi cùng lúc.

Mức độ cộng hưởng sẽ làm ảnh hưởng nặng đến gia đình. Đó cũng là thiệt thòi của các tuổi hợp. Nếu vợ chồng không cùng tam hợp thì hạn rải rác sẽ đỡ áp lực hơn.

Ngoài ra còn có Tiểu Tam tai gồm 3 tai họa nhỏ: Cơ cẩn chi tai (đói khát), Tật dịch tai, Đao binh tai.

Cơ cẩn chi tai là tai họa do mất mùa lúa và rau.

Tật dịch tai là tai họa do bịnh dịch truyền nhiễm.

Đao binh tai là tai họa do chiến tranh.

CÁCH TÍNH HẠN TAM TAI CÁC TUỔI

1, Tuổi Thân, Tý, Thìn gặp tam tai tại các năm Dần, Mão, Thìn

2, Tuổi Dần, Ngọ, Tuất gặp tam tai tại các năm Thân, Dậu, Tuất

3, Tuổi Hợi, Mão, Mùi gặp tam tai tại các năm Tỵ, Ngọ, Mùi

4, Tuổi Tỵ, Dậu, Sửu gặp tam tai tại các năm Hợi, Tý, Sửu

Như vậy, có 4 tuổi sẽ gặp hạn tam tai năm thứ 3 năm tuổi của mình, gồm: Thìn, Tuất, Sửu, Mùi. Vào năm này, những ai gặp hạn sao La Hầu (nam) và Kế đô (nữ) sẽ có cùng lúc 3 hạn: Tam tai, năm tuổi, sao hạn.

Mọi người có quan điểm chung rằng, không phải lúc nào gặp tam tai cũng là tai họa, nhưng thường đến năm tam tai gặp nhiều vất vả, khó khăn hơn trong công việc, mua bán, làm nhà, tu sửa, kết hôn,…

Và để minh họa cho hạn tam tai, mình xin phép kể một câu chuyện có thật mua vui cho mọi người trong ngày đầu xuân năm mới này, câu chuyện bắt đầu:

"Rằng thì là mà đợt tam tai cách đây mấy năm của em đen kinh khủng các bác ạ, em xém chết hai lần, một lần là ở sông. Chuyện thế này, lúc ấy em về quê, quê em chỗ Cầu Váu ở Văn Giang ấy, có cái sông Bắc Hưng Hải nó chảy qua, xong năm ấy em mới mười bốn tuổi, mùa hè em về quê chơi và được các anh họ dẫn ra sông tắm. Em đã không định đi rồi mà các anh cứ kéo ra, nên lúc ra tới đấy thì em chỉ ngồi trên bờ thôi. Đoạn em thấy mấy anh họ bơi ra giữa sông xong còn nhảy từ cầu xuống thì cũng ham, khoảng nhá nhem em mới dám xuống tắm, được một lúc thì tự nhiên em bị chuột rút, lúc đấy chới với lắm, mà các anh còn ở xa, em hoảng quá mới gọi toáng lên nhưng mấy ông ấy nhảy cầu ùm ùm không nghe thấy tiếng em.

Đi bơi mà gặp chuột rút nó kinh lắm, thề, em nhớ như in lúc đây chân em nó cừng kèo như bị ai vặn chặt, mà em còn cảm thấy như bị kéo xuống nữa, giống kiểu có ai dìm đầu mình từ trên xuống ấy. Em kêu được một hai tiếng xong nước nó xộc mẹ vào họng, nhanh cực, lúc đấy không nghĩ được gì luôn, chỉ sợ chết thôi. Xong cái tự nhiên tóc em căng ra, em quẫy mạnh mà người kia vẫn túm chặt tóc lôi em lên được. Chẳng biết do em quẫy mạnh hay gì mà lúc em ngoi lên đã thấy gần về bờ rồi, nhưng xung quanh không có ai, không thấy một người nào ở gần em luôn. Em thoát chết thần kỳ, người em lúc lên bờ vẫn còn lao lao như đang dập dềnh giữa dòng nước ấy, lúc về em có hỏi các anh là vừa rồi có nghe thấy em gọi không, mấy ổng bảo có nhưng thấy mày lại tự bơi vào bờ nên mấy ổng thôi không ra xem nữa.

Em không dám kể với ai chuyện suýt chết đuối, mãi tới cuối năm ấy mẹ đưa em đi xem bói, xem cái nhà gì ở bên chợ Đậu ấy, nhà em cũng biết em đang trong hạn tam tai rồi, nhưng nghe thầy bảo là em hạn đường đi lại, đường bộ đường thủy đường nào cũng hạn hết, trong năm đã từng chết hụt một lần. Nhưng mà có ông gì bên nhà ngoại theo em, ổng xưa chết bất đắc kỳ tử, nghe mẹ em kể là ổng là con út trong nhà cụ ngoại, cụ đẻ tới mười một ông bà, mà chết vãn năm người, ông theo em là mất non nhất. Ông chết năm bảy tuổi, do bị cụ ném cái ngói vào đầu trong lúc chơi ngoài sân, nghe nói ông thiêng lắm, đợt mẹ em chửa mấy lần mơ thấy ông về chơi ở sân, mẹ em còn bảo nhìn em giống ông trẻ lắm.

Xong em kể với mẹ chuyện chết hụt ở sông, mẹ em bảo có khi là ông trẻ lôi em lên thật, với lúc đấy chắc là trời nhá nhem nên các anh em nhìn ông trẻ với em giống nhau quá nên tưởng là em bơi vào bờ. Rồi tới cái vụ tam tai thứ hai nó thế này các bác này. Nghĩa là cái hôm em đi xem bói ấy là vào khoảng cuối tháng 11 gì đấy, thầy cũng bảo em là có bà cô ông mãnh theo độ nên em mới qua được cái hạn nì. Từ rầy đến sang năm em vẫn trong hạn nên vẫn là không đi đâu thì tốt hơn, tránh chỗ nước sâu, tránh đi về phía Đông, tránh đi cùng người mệnh Hỏa, Thổ vân vân.

Nhưng đã là hạn thì bước chân ra cửa thôi cũng đủ chết rồi, nên là em chỉ có đi từ nhà đến trường thôi mà cũng suýt chết. Cách tết âm lịch có đâu mươi ngày, trời năm ấy rét vãi lone bác ạ, à, trước đấy hai đêm liền em nằm mơ thấy nhà em có đám. Đám tang ấy bác, trong mơ em chỉ nhớ mang máng là em đứng ngoài cổng, nghe tiếng khóc rõ to, như thật, trong nhà đông người. Lần sau thì em mơ thấy mình ngồi giữa nhà, thấy quan tài, nhưng không thấy người nào nữa.

Em sợ lắm, mà lần nào tỉnh dậy em cũng khóc, chẳng hiểu sao mà nước mắt em cứ chảy ra ướt hết gối. Em có bảo mẹ, mà đợt ấy bận bịu lắm, mẹ em bán hàng tạp hóa ở chợ, gần tết đông khách nên mẹ em chỉ ừ ừ cho qua.

Xong cái sáng hôm sau đêm mơ thứ 2 ấy, em đạp xe đến trường như bình thường, mà hôm ấy trời lạnh ơi lạnh, lạnh mà e tưởng tay em nó cóng hết cả năm ngón, cầm cái ghi đông xe cứ lắc lắc, lại còn phải đi sớm, đường thì vẫn tối om om. Em đạp đến đoạn ngã tư, bình thường thì chỗ đấy cũng vắng nên cứ thế mà băng qua thôi, nhưng vừa đi ra giữa đường thì bên trái có cái xe tải 15t nó lao đến. Bố tổ em quéo hết cả tay chân, cái xe tải nó thấy đường vắng lên đi rõ nhanh, cơ bản là không thể nào tránh kịp lúc đấy.

Em cuống chứ, kiểu giật mình xong khựng lại tại chỗ luôn, xe nó đâm tới mà em không phản ứng gì cả ấy bác, xong tự nhiên em bị đổ xe ấy, nghĩa là e chống chân rồi mà xe em nó vẫn đổ ra đường. Em cũng bị đẩy ngã theo, đúng lúc cái cái xe tải nó ủi qua.

Bánh nó lăn qua xe em nghe rộp rộp, bánh sau của xe em bị nó cán bẹt dí, em thì nghĩ chết mẹ rồi, em bị nó ủi đi hàng mấy chục mét, nhưng hóa ra không có chết, em lọt vào gầm xe các bác ạ, xe nó ủi em vào giữa gầm luôn.

Hên vãi đái, ông lái xe lúc lôi e ra còn rơm rớm nước mắt, lắp bắp nói cái gì em không nhớ, kiểu tưởng em bị bét ra rồi mà giờ nhìn không xước xác mảnh may nào. Lúc chui ra từ gầm xe mà em không đứng vững luôn, hai đầu gối em run run run, bình thường chắc cũng đái ra quần rồi mà lạnh quá teo mẹ nó chym.

Sau đó em được đền cái xe mới, rồi mẹ em sắm cái lễ to đùng để tạ ông bà cụ kị đã gánh cho em, em lại kể cái giấc mơ mà em thấy có đám ấy cho mẹ lần nữa, lần này thì mẹ em mới để tâm, bảo là hạn này chắc chắn em không qua được, nhưng trong mơ thì sinh dữ tử lành, hạn thì vẫn hạn đấy, cơ mà có người gánh cho.

Em cũng không biết tại làm sao ông trẻ lại theo em nữa, chuyện ông trẻ mất năm xưa cũng rối rắm lắm, cụ thân sinh ra ông bà ngoại em có những hai vợ, ông ngoại em là con vợ cả, còn ông trẻ là con vợ hai.

Mà em nói bác biết thôi, cụ đằng ngoại ấy thực ra rất nghiệt, cụ xưa là địa chủ ấy bác, giàu kinh khủng, mà kiểu cũng kiệt với ác ôn các thứ, mẹ em bảo ông ngoại em thực ra là hận cụ em lắm. Mà như em từng kể với bác là cụ đằng ngoại đẻ được 11 ông bà xong chết vãn 5 người đấy, thì trong đấy hai người chết do trùng tang, một người mẹ em bảo là bị vật chết, một người thì điên chết, và ông trẻ theo em là bị cụ hại chết.

Cũng không tự nhiên mà ông trẻ bị cụ ném cái ngói vào đầu đâu, ông ngoại em kể là cụ bị quả báo ấy, hại con chưa đủ, còn hại lây sang cả cháu. Tức là về sau nhà ông ngoại em cũng gặp biến cố lớn, trên bố mẹ em có một bác trai, xong bác ấy được ông ngoại cho cái mảnh đất mà xưa cụ cắt cho ông em lấy vợ xong thì xây nhà ra ở riêng, bác em ở cái nhà ấy được hơn năm thì tự tử chết.

Treo cổ trên phòng thờ bác ạ, hồi bác em mất em chưa đẻ nữa, nhưng mà bác có quen ai ở mạn dưới làng Xuân Cầu thì hỏi thử nhà ông Thành Chương, có vợ tên Sinh, tự tử chết năm 91 ấy, vụ ấy to mà, kiểu gì cũng có người biết.

Dưới đấy một dạo người ta còn đồn là ông Thành ám mấy bà trong làng có chửa nữa, kiểu chửa với ma ấy, tại sau đợt bác e mất thì có mấy người đang chửa to vật vã thì sảy, không biết làm sao, mà toàn tháng thứ 5 thứ 6 thì sảy, trong một năm sảy tận bốn người.

Chuyện nhà em thì nó hơi bị dài, nhưng mà muộn rồi, em đi ngủ đã, khi nào dậy em kể các bác nghe vụ hai con của cụ em bị trùng tang bắt nhó :v

Nguồn: Tâm Linh Confessions